Cùng chúng mình khám phá những điều kì diệu của tuổi Teen bạn nhá <3



 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
(¯`•♥ Teenx's Family ♥ •´¯)
  • Music

Perfect - Kì 2: Tin đồnXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tác giả

avatar
Kaonashi

—Admin—
—Admin—
$TF $TF : 163558
Thanks Thanks : 6


Bài gửiTiêu đề: Perfect - Kì 2: Tin đồn Thu Jul 12, 2012 6:27 pm
Chi nhìn Hoàng Anh không chớp mắt. Nó bất ngờ, không phải vì lời đề nghị, mà bởi vì Hoàng Anh cuối cùng lại là người mở miệng trước. Từ tối tới giờ, Chi vẫn tưởng nó đang ngồi cạnh một bức tượng không biết nói năng.

-Tại sao? - nghệt ra một lúc, Chi mới bật ra được một câu ngớ ngẩn.

-Ủa? Thế cậu thích cả trường biết tôi và cậu ở chung nhà lắm à?

-Thì coi như là cậu ở trọ nhà tôi thôi mà. Còn bố mẹ tôi kia kìa, đâu có phải chỉ có hai đứa đâu mà sợ- Chi cười hí hí.

-Đương nhiên là vậy, nhưng đừng ai biết thì cũng tốt hơn. Tôi cũng chỉ ở đây có mấy tháng thôi, cứ như thế là tốt nhất.



Chi hơi lưỡng lự. Thật ra nó đã định kể hết chuyện nó đang ở cùng nhà với “khối trưởng” cho Vy nghe vì cần con bé cho lời khuyên làm thế nào để thằng bé đó chuyển nhà càng nhanh càng tốt. Tuy nhiên, sau khi Hoàng Anh nói thế này, nó cũng phải nghĩ lại. Nó vốn ưa cuộc sống yên lành, sợ hãi tất cả các thể loại nổi tiếng. Hạnh phúc của nó là trở thành một phần của đám đông, nó chẳng muốn là núi cao để mọi người ngưỡng mộ, hay là cái bia để mọi người ném đá. Nó đang sống rất ổn, chẳng tội gì phải xáo trộn lên làm gì. Bọn con gái trong trường mà biết nó đang ở cùng “khối trưởng” thì có mà… Chỉ nghĩ đến thôi Chi đã rùng mình.

-Ừ, được rồi. Cậu cũng phải cẩn thận đấy.

-Không cần cậu phải nhắc- Hoàng Anh đặt cái cốc lên bàn, rồi lẳng lặng đứng dậy về phòng. Cái ghế sofa được trả lại cho Chi, nhưng nó chẳng còn hứng thú gì xem phim, nên cũng uể oải đi đánh răng rồi lết về cái ổ của nó.

Đi học chính thức đã hơn một tuần, tất cả cũng bắt đầu đi vào guồng quay. Chi làm quen dần với những tiết học chiều buồn ngủ đến rụng mắt, hay những ca học sáng điểm danh lúc 7h05 khiến nó phải chạy tóe khói cho kịp giờ. Bạn bè cũng có thêm một số, nhưng hầu như Chi chỉ chơi với Vy, hai đứa lúc nào cũng ngồi cạnh nhau. Có nhiều người mất đến hàng chục năm mới có thể thành bạn, nhưng cũng có những người chỉ một ngày cũng thành tri kỉ. Thế đấy, đâu đâu cũng toàn những nghịch lý mà chúng ta phải chấp nhận.

Từ hôm nói chuyện với Hoàng Anh, Chi đã cố gắng khi ở cạnh Vy không nhắc đến con trai, vậy mà không hiểu hôm nay con bé ăn phải cái gì tự nhiên à một tiếng rồi nói nhỏ:

-Mà này, mày vẫn có vấn đề với con trai phải không? Mày không biết chứ, cái hôm đầu tiên, nhìn mặt mày thê thảm lắm í. Cau cau có có, cái sự cau có chỉ xuất hiện khi có sự tác động của một cậu con trai, hehe. Kể đi kể đi, hôm nay máu quân sư của tao lên cao quá- Chi và Vy đã chuyển sang xưng hô mày-tao. Sau mấy ngày cậu cậu tớ tớ, hai đứa đã tự thú thực với nhau là “không chấp nhận nổi”

-Tao không phải đã nói với mày 1000 lần là vấn đề duy nhất với con trai của tao là tao không quen bất cứ một đứa con trai nào à?- Chi cười méo xệch.

Vy nheo mắt nhìn nó không tin. Nhưng con bé không bao giờ gặng hỏi những gì mà người khác không thích nói nên nó để cho Chi yên. Nói là để yên, nhưng chỉ được 5 phút sau Vy lại khều khều:

-Vậy thì để tao cho mày một cái để mà lo này. Ngẩng mặt lên đi cưng, quay xuống dưới, nhìn chéo sáng phải, ngồi trên bàn cuối một bàn. Thấy gì không?

-Một thằng béo đang ăn bánh mì, sao?- Chi nhìn theo hướng Vy nói, thốt lên một câu lãng xẹt.

-Zời ơi, sao cả cái bàn đó có tới 5 người mà mày nhìn thấy mỗi thằng béo là sao hả? Nhìn lại đi.

-Mắt người ta cấu tạo để nhìn thấy những gì nổi bật nhất mà- Chi vẫn ngơ ngác.

-Đúng là……-Vy thở dài- thế tao hỏi, mày có biết thằng con trai ngồi đầu bàn không, đó, cái thằng ngồi ngay cạnh thằng béo í.

-Có, lớp trưởng lớp mình.

Vy cười nham hiểm. Phòng giảng đường vẫn nóng hầm hập, Chi vẫn luôn tay phần phật chiếc quạt giấy. Vy khẽ lấy tay đẩy gọng kính, rồi bằng một giọng kẻ cả, nó giảng giải:

-Đúng, đấy là lớp trưởng - người vừa được lớp mình bầu hôm qua. Nhưng chưa đủ, đó còn là bạn zai hot thứ hai khối mình, chỉ sau khối trưởng. Thậm chí là với một vài đứa con gái khác, bạn ấy còn là thứ nhất.

-Liên quan gì?- Chi phẩy phẩy chiếc quạt, đẹp hay hot thì nó cũng chả quan tâm. Nhưng Chi có thể cảm nhận được sự hứng thú thấy rõ trong giọng nói của Vy. Con bé đang nhìn nó bí hiểm, cười cười.

-Dám cá 100% nó đang để ý mày- Cuối cùng Vy cũng hạ câu chốt. Chi dừng tay quạt, nó nhìn Vy. Chắc chắn là trưa nay con bé ăn phải cái gì ôi thiu rồi nên bây giờ mới đâm hoang tưởng thế này.

-Thôi lạy hồn, chị tha cho em. Trưa nay chị có ăn trưa không thế hả chị?

-Không phải đánh trống lảng. Trưa nay chị chỉ có ăn cơm nhà do mẹ chị nấu thôi em ạ. Mà đùa, tao nói thật đấy Chi.

-Sao mày nói ghét con trai lắm mà toàn ngồi để ý bọn nó thế?

-Tao không thích bọn nó, nhưng tao vẫn có quyền nhìn chứ. Quan sát là một thú vui tao nhã đấy cô ạ. Với lại, là do mày nãy giờ cứ cắm mặt vào quyển truyện tranh nên mới không thấy đấy thôi, bàn mình bị chiếu tướng nãy giờ rồi. Cứ lúc nào tao quay sang lại thấy nó nhìn mày, có không muốn nhìn nó cũng đập vào mắt ấy chứ.

Chi lơ đãng lắng nghe, rồi nó cũng tò mò nhìn về phía cậu con trai áo sơ mi trắng đang hí hoáy viết lách gì đấy. Để ý à, để ý thì…. Thì sao nhỉ? Nghĩ đến đây thì Chi tịt ngúm, nó nhún vai tiếp tục phe phẩy chiếc quạt trước khi mồ hôi chảy xuống ướt đầm cả cổ áo.

Môi trường của ngôi trường đại học vừa giống cũng vừa khác với những gì Chi tưởng tượng khi còn học cấp 3. Hồi ấy, đối với nó, học đại học nghĩa là đã người lớn lắm rồi, học đại học là không phải làm bài tập, thích lúc nào đi học thì đi ( cái này không phải lỗi của nó, là do ông anh họ đầu độc nó, lão ta một kì chắc bùng học đến 1/3, thế mà lúc thi vẫn điểm cao chót vót), học đại học là bạn bè chơi với nhau sẽ rất nghiêm túc, bla bla bla… Một mớ kiến thức hổ lốn nó góp nhặt từ những câu chuyện của anh chị, từ báo chí, và cả từ…phim Việt Nam nữa. Đến lúc đi học rồi nó mới thấy. Cái thẻ sinh viên trước ngực không làm nó lớn hay oai hơn tí nào, có chăng chỉ thêm nặng gánh trách nhiệm và có tác dụng giảm giá khi mua vé xem phim. Bài tập đúng là thích thì làm, không thì thôi, nhưng không làm đảm bảo thi trượt. Đi học đúng là lúc nào thích đi thì đi, giảng viên chẳng hơi đâu mà gọi điện về nhà mách bố mẹ, nhưng yên tâm là điểm chuyên cần sẽ về mo và có nguy cơ bị đình chỉ thi. Đấy, mọi việc đều có hai mặt cả, thành ra Chi thấy nó vẫn chẳng thay đổi là mấy.

Tuy nhiên, có một vấn đề mà Chi chưa bao giờ ngờ tới, là cái sự kết bạn nó khác hoàn toàn so với ngày trước. Trường đại học là một xã hội thu nhỏ, với sinh viên đến từ đủ mọi vùng miền, hoàn cảnh, tầng lớp. Có những đứa rất tốt như Vy chẳng hạn, nhưng cũng có không ít những đứa xấu tính, hay soi mói, đặt điều. Người ta chơi với nhau không còn được hoàn toàn thoải mái, không nghĩ ngợi gì như hồi còn học sinh, đôi khi tình bạn còn phảng phất ảnh hưởng của vật chất và quyền lợi. Đặc biệt là sự lan truyền nhanh đến chóng mặt của cái gọi là tin đồn. Tin đồn ở khắp mọi nơi, được “hóng” từ mọi nguồn: hàng photo, cổng trường, canteen, thang máy, hay thậm chí là…WC. Đủ mọi chuyện, từ việc cái A lớp A12 bị thầy mời ra khỏi lớp vì đi học muộn 2 phút, đến việc chị B khóa trên mới đổi người yêu thứ 15. Đặc biệt với những bạn hot hot một tí như Hoàng Anh, như lớp trưởng, thì cứ gọi là…Tin đồn có thể khiến một người bình thường có tí thành tích trở thành siêu nhân, nhưng cũng có thể khiến một người bình thường có tí tội lỗi trở thành tội đồ. Một con dao hai lưỡi, và khi nghe những tin đồn, bạn phải nghe nó bằng cả hai tai.

Và Hoàng Anh, để “khẳng định vị trí” của mình , tuần này đã trở thành “vua tin đồn” , nghe đâu xoay quanh mối quan hệ với cô bạn khối phó khoa Tài chính. Thằng bé vào lớp, chẳng nói chẳng rằng đi xuống phía cuối ngồi, đi qua chỗ Chi ngồi còn không buồn liếc mắt.

-Rốt cục mọi chuyện là sao?- Chi hỏi nhỏ Vy khi nó vừa vào lớp. Sinh ra với đôi tai và đôi mắt đặc biệt, Vy không phải là một đứa đưa chuyện nhưng lúc nào nó cũng là đứa nắm rõ mọi thông tin mới nhất. Có lúc ngồi với Chi ở canteen, Vy vẫn nghe rõ mấy đứa con gái ngồi cách hai bàn nói gì. Theo như lời Vy nói, ấy là nó tự đập vào tai.

-Sao tưởng mày không để ý?

-Cả khối đều xì xầm, tao có phải tảng đá đâu.

-Ồ xem ra mày vẫn là con gái đấy Chi ạ, vẫn thích hóng chuyện mà - Vy cười, nó lôi quyển vở ra rồi bắt đầu thì thì thầm thầm.

Hóa ra Chi không chỉ bị mắc bệnh không ưa con trai mà nó còn là con rùa trong lĩnh vực cập nhật thông tin. Ngoài mấy đứa cùng khối, nó chẳng biết tí ti chuyện gì đang xảy ra ở khối khác, khoa khác. Thế nên nó hoàn toàn không hay ngoài Hoàng Anh, năm nay khóa bọn nó còn có một nhân vật khác cũng nổi không kém, và cũng đến từ Sài Gòn. Là một cô gái.

-Em là ai , cô gái hay nàng tiên?- Vy đang kể chuyện, tự nhiên quay sang ngâm thơ.

-Mày hâm hả? Nói tiếp đi chứ - Chi làu bàu.

-Thì tao đang kể đấy chứ đâu. Đó chính là những gì mà bọn con trai trường mình nói về bạn ấy đấy. Mà tên bạn ấy cũng hay lắm nhé. Diên Vỹ.

-Gớm, nghe diêm dúa thấy chết, hay quái gì mà hay. Tên như vậy chỉ tổ hay bị gọi lên bảng, tao chả ham.

-Nhưng cái chính là tên lại đẹp như người. Đừng nói mày chưa nhìn thấy bạn ấy nhé, đến tao là con gái mà còn thích nữa là… Mà có lẽ tên đẹp như thế nên bạn ấy được chọn là khối phó bên khoa Tài chính đấy.

-Ờ, rồi sao?Liên quan gì đến khối trưởng khối mình? Không lẽ vì hai bạn cùng ở Sài Gòn?

- Chuẩn "man". Nguyên do cũng là vì cái đó. Hai người đó ngày xưa là một cặp.-Vy hào hứng.

-Sao tao không biết gì vậy cả? Chả hiểu gì hết.

-Mày lập Facebook ra làm cái gì đấy hả Chi? Nói chung điều này chính xác đấy, và các cô gái của chúng ta đang buồn đau vì thất tình kia kìa. Bọn nó còn đồn nhau là hai đứa rủ nhau thi đại học ngoài Hà Nội để sống xa gia đình, tiện đủ trăm đường…

-Tiện gì cơ?- Chi ngơ ngác.

-Mày đúng là con bò đội nón. Tự ngồi nghĩ đi.- Vy nhìn Chi ngán ngẩm, nó không thể ngờ con bạn mình ngây thơ đến cỡ này.

Và Chi ngồi nghĩ. Không phải là Chi không hiểu “tiện đủ trăm đường” là gì, mà vì nó đang thắc mắc. Hóa ra đây là lý do mà Hoàng Anh đang yên đang lành lại muốn học đại học ngoài Hà Nội. Thế thì thay vì ở nhà nó, ở riêng không phải tốt hơn sao. Với lại có thấy nó đi chơi, nhắn tin gọi điện gì cho đứa con gái nào đâu nhỉ. Đã nói rồi mà, đừng “trông mặt mà bắt hình dong”, ngó vậy mà cũng gớm ghê chả kém ai, Chi thở dài.

Buổi tối hôm ấy, Chi lại ngồi xem phim như thường lệ. Phim đã đi quá nửa rồi mà vẫn không thấy Hoàng Anh ra nên nó bắt đầu nằm nhoài ra ghế. Mấy hôm nay cứ ngồi thu lu, khó chịu vô cùng. Nó ôm con cá sấu nhồi bông, mắt nhìn vào màn hình nhưng đầu óc lại để đi đâu. Nó nghĩ về cậu lớp trưởng mặc áo trắng đang hí hoáy viết, nó nghĩ về Vy, rồi nghĩ về cả cô bạn khối phó bên khoa Tài Chính. Bạn ấy xinh vậy cơ à, thế thì mai mình phải để ý mới được… Những dòng suy nghĩ không đầu không cuối vẩn vơ, cuốn Chi vào giấc ngủ lúc nào không hay.

-Này dậy đi- có ai đó đang khẽ lay Chi, nhưng nó không muốn tỉnh.

-Con đang ngủ mà, không dậy đâu.- Chi làu bàu, còn chẳng buồn mở mắt.

-Thì về phòng mà ngủ, lăn lóc ở đây làm gì?

Chi uể oải vừa ngáp ngắn ngáp dài, vừa vò đầu bứt tai đứng dậy. Nhưng rồi tự nhiên nó chợt thấy, quái, đêm hôm thế này, bố mẹ đã ngủ từ lâu, ở đâu ra lại có người nhắc nó về phòng thế không biết. Giật mình quay lại, Chi nhìn thấy Hoàng Anh ngồi lù lù ở đó. Phải lúc khác,chẳng may tỉnh dậy giữa đêm mà thấy có người mặc áo trắng ngồi cạnh chắc nó hét lên ầm nhà rồi.

-Cậu làm cái gì mà ngồi ở đây giữa đêm thế này? Nói cho mà biết, đây là ghế của tôi không phải của cậu đâu nhé. Đuổi tôi vào phòng để độc chiếm đấy hả?- Chi lải nhải.

Hoàng Anh vẫn im lặng. Thằng bé thậm chí còn chẳng thèm đếm xỉa đến lời Chi nói, mải suy nghĩ cái gì đó, mặt nhăn cả lại.

-Khó ở hay sao mà mặt nhăn như khỉ thế?- Chi ngồi thẳng lại, với tay thu mấy cái gối.

Hoàng Anh không trả lời nó. Chi ngán ngẩm ngáp thêm vài cái rồi lếch thếch kéo con cá sấu vào trong. Nhưng nó mới chỉ đi được một đoạn thì Hoàng Anh lại hỏi:

-Này, mấy ngày hôm nay ở trường có chuyện gì đúng không?

-Không, vẫn bình thường.- Chi nhún vai.

Hoàng Anh gật đầu rồi lại nhăn mặt:

-Đúng là rắc rối. Không hiểu nổi.

-Cái gì mà rắc rối, mà không hiểu nổi?- Chi tò mò. Lúc này nó đã hơi hơi tỉnh ngủ.

-Không phải chuyện của cậu.

-Ờ, thế thì thôi. Cứ ngồi đấy rồi gọi điện cho cô bạn xinh đẹp như hoa của cậu đi nhé.- Chi trề môi.

Hoàng Anh vừa nghe thấy nó nói thế thì đanh mặt lại:

-Cậu đang lảm nhảm cái gì vậy? Bạn nào, hoa nào?

-Cái cô bạn gái từ Sài Gòn của cậu đấy thôi. Cả trường này đều biết rồi, có gì mà ngạc nhiên thế.

-Thì ra là vậy - cơ mặt Hoàng Anh giãn ra một chút- Thảo nào mà mấy hôm nay lại như thế. Rồi chợt nhận ra Chi vẫn đứng ngẩn tò te giữa hành lang, thằng bé khoác tay:

- Cậu không vào phòng mà ngủ đi, đứng đấy làm gì. Cho tôi mượn cái ghế này một đêm nhé.

Chi lại kéo con cá sấu đi vào phòng. Nằm lăn giữa tấm nệm, nó ngắm nhìn những gương mặt đẹp đẽ lạnh lùng vô hồn trên trần nhà. Đã tỉnh hẳn, nếu có cố nhắm mắt cũng phải mất nửa tiếng mới ngủ lại được, nó bắt đầu suy nghĩ và sắp đặt lại mọi chuyện trong ngày. Với một đứa có đời sống tình cảm đơn giản như nó, tất cả đều quá rắc rối và phức tạp. Ngẫm nghĩ một hồi, nó đi đến quyết định thà vùi đầu vào con cá sấu rồi đếm cừu còn hơn là bắt bộ não hoạt động quá công suất như thế. Đến con cừu thứ 1000, cuối cùng nó cũng dỗ được giấc ngủ trở về…

Ngày hôm sau đến lớp, suýt chút nữa nó đã không giữ nổi mà kể toạc tất cả mọi chuyện ra với Vy. Tất cả là vì Vy rất khéo gợi chuyện người khác, một khi đã ngồi nói chuyện tâm sự với nó, Chi có thể dốc hết ruột gan ra cho con bạn nhìn thấu. Nó đang láu táu kể lại bộ phim tối qua nó xem nhạt đến thế nào, nhạt đến mức nó ngủ quên trên ghế, thế rồi…

-Thế rồi sao?- Vy quay sang nhìn Chi. Con bạn tự nhiên lại khựng lại một cách khó hiểu.

-À chả có gì. Một lúc sau tao tự nhiên muốn đi toilet nên tỉnh dậy, thấy thế thì về phòng ngủ tiếp thôi.

-Mày thì nhạt kém gì cái phim đấy. Có đi toilet mà cũng kể.- Vy chưng hửng, Chi cười cười nhưng thở phào. Nó cần biết giữ mồm giữ miệng một chút, mọi thứ mà vỡ lở ra thì không biết sẽ có chuyện gì xảy ra. Thật ra thì Chi nghĩ nếu nó kể với Vy thì chắc cũng chẳng sao đâu. Vy là một đứa bạn tốt, nó không phải dạng mấy đứa con gái thích đưa chuyện. Nhưng Hoàng Anh đã nói thế rồi, nó cũng không muốn nhiều người vướng vào chuyện này.

Cuối giờ, Chi tung tăng ra bãi gửi xe. Hôm nay nó cảm thấy khoan khoái lắm. Lớp nó được tan sớm, trời chớm vào thu đẹp như thế này, tội gì phải suy nghĩ cho nặng đầu? Quẳng hết lo âu đi mà vui sống, nó định bụng sẽ lượn qua mấy hàng đĩa xem có gì hay ho không, rồi đi ăn kem cho đã. Suốt cả tháng trước nó bị đau họng rồi ho, nhìn thấy kem mà chảy nước miếng. Khỏi rồi lại kiêng đã được một tuần, hôm nay nó phải ăn cho bõ.

Nhưng ra đến bãi gửi xe, bộ mặt đang hơn hớn cùng cái miệng đang toe toét bỗng nhiên méo xệch. Rõ là lúc nãy xe nó để ở giữa sân cơ mà, không hiểu mấy ông bảo vệ làm gì mà dắt tít vào cái xó kia. Đã nhét vào xó, đầu xe lại còn ngoắc vào xe bên cạnh, một đầu thì chặn bởi bức tường, một đầu thì bị một cái Vespa và một cái SH chắn ngang. Chi như mếu dở, thế này thì biết lấy ra làm sao. Nó lầm bầm rủa thầm ông bảo vệ, rủa cả mấy đứa nhà giàu khoe mẽ thích đi xe xịn đi học này nữa. Chi cố gắng đấy chiếc SH dịch sang một chút mà cái xe to tướng đã bị khóa cứng vẫn đứng trơ trơ. Nó ngó nghiêng xung quanh nhưng bãi gửi xe vắng tanh vì vẫn còn đang trong giờ học, chẳng có ai mà nhờ được. Ông bảo vệ cũng biến đi đằng nào mất, khiến con bé đứng đần mặt không biết phải làm thế nào. Đột nhiên Chi thấy bên tai nó vang lên một giọng nói miền Nam ngọt như ru:

-Xe này là của cậu hả?

Chi quay người lại. Nó tròn mắt nhìn cô bạn đang đứng trước mặt mình, lắc đầu quầy quậy.

Trời ơi, nó thề, nó đã gặp không biết bao nhiêu người đẹp trên đời, nhưng chưa bao giờ nó thấy một cô gái như thế.

Xinh. Đúng là rất xinh. Nhưng không phải kiểu xinh nhạt nhòa vẫn thường thấy, không phải là những bộ mặt đầy son phấn, không phải những mái tóc xoăn nhuộm nâu vàng, không phải những chiếc váy bó toàn thân để lộ đường cong.

Một cô gái da trắng đến gần như trong suốt, tóc dài đến giữa lưng, đen nhánh (biết so thế nào nhỉ, gỗ mun à? Đang lúc bấn loạn, Chi không nghĩ ra được từ gì hay ho hơn thế).

Đối với Chi, đấy là một con người trong sáng, thuần khiết nhất mà nó từng thấy. Giống như một nhành hoa dại, giống như một thiên thần. Giống ai nữa nhỉ? À, giờ nó mới nhớ ra. Tiểu Long Nữ!

-Làm thế nào để đẩy chiếc xe này ra được nhỉ? Xe mình cũng mắc bên trong rồi- thiên thần lo lắng nhìn. Ẹc, hóa ra là cô bạn này đi cái xe Vespa đang cùng với chiếc SH đen trùi lũi “nhốt” xe của Chi ở bên trong. Bạn ấy mà biết mình vừa rủa bạn ấy xong, không hiểu bạn ấy sẽ nghĩ gì, Chi vừa nghĩ vừa cười.

-Bọn mình cùng thử đẩy nó vậy. Bạn lấy được xe thì mình mới lấy được - Chi đề nghị. Cô bạn kia gật đầu. Hai đứa xắn tay áo chuẩn bị gống hết sức đẩy chiếc SH sang một bên thì lại có một người khác lên tiếng.

-Để tớ dắt nó cho.

Trời ơi, hôm nay là ngày gì thế nhỉ? Bị kẹt xe nhưng gặp được toàn những người như thế này, âu cũng là ý trời. Chi hể hả quay lại, rồi nó lại sững lại bất ngờ.

Kì 3: Ở nhà một mình

P.s: Hồi trước ngày nào cũng đợi ra từng kì một ==


Chữ kí của Kaonashi




Tài sản của Kaonashi

Tài sản
Vật phẩm :


Perfect - Kì 2: Tin đồnXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: 

Trung tâm

 :: 

Fiction

-